Chuyển đến nội dung chính

Bài đăng

Hiển thị các bài đăng có nhãn Đi và Viết

Tết

  Hai hôm nữa là 23 tháng chạp, ngày cúng đưa ông Táo.  Hăm ba ông Táo về trời Bà Táo ở lại chịu đời hẩm hiu

Chuyện xuất cảnh ở xứ Đài và xứ mình

  Cuối tuần rồi tôi có dịp sử dụng cái Hộ chiếu Gắn chíp mà Việt Nam vừa phát hành [hồi năm rồi].  

Lang thang trong những bản nhạc trẻ

Sau một tuần cày cuốc, chủ nhật làm ly cafe và nghe những bản thịnh hành. Tuần này tôi quyết định nghe ba (03) bản: Vì mẹ anh bắt chia tay – Miu Lê, Karik, Ai muốn nghe không – Đen Vâu, There’s no one at all – Sơn Tùng – MTP.

Giấc mơ hoang của tuổi trẻ

Thuở còn đi học, tôi có một niềm ham thích đối với guitar. Với tôi, tiếng guitar là một thứ âm thanh đầy quyến rũ. Cứ dặn lòng mình nên học cách chơi guitar. Vậy mà cứ lần lữa mãi. Rồi đến khi bước chân vào đời, miếng cơm manh áo ghì sát đất. Những giấc mộng sinh viên cũng vụt tan theo từng vòng xe vội vã của Sài Gòn. 

Trò chơi toán học

Trên trang cá nhân này, tôi chỉ đăng các bài viết của mình. Tuy vậy, thỉnh thoảng khi đọc một bài nào đó mà tôi cảm thấy thích quá và tôi cho rằng có ích với nhiều người, tôi sẽ chia sẻ để mọi người cùng đọc. Tất nhiên việc này làm hiếm thôi. Sau đây là một bài rất thú vị của Dương Ngọc Thái, một Kĩ sư An ninh mạng của Google đã đăng trên Vnexpress ngày 29.06.2021.

Mái nhà lợp kẽm ở Paris

Năm ấy, sau khi hoàn thành Luận án tiến sĩ, tôi đã tự thưởng cho mình một chuyến du lịch bỏ túi sang Paris. Đến bây giờ tôi vẫn cứ nhớ hoài những toà nhà cao bốn, năm tầng với mái kẽm màu xanh xám phổ biến ở Paris. Tôi đã lấy làm ngạc nhiên không ít. Bài viết sau đây của RFI đã trình bày thật hay về những mái nhà lợp kẽm này của Paris.  Mai tôi đi dù hôm nay đang vào thu Giòng sông Seine đang mặc áo sương mù Đang nhìn tôi mà khoe nước biếc Khoe lá vàng lộng lẫy lối đi xưa  [Paris – Nguyên Sa]

Cái giá của những lựa chọn

Mùa đông năm ấy, mấy người bạn Pháp bảo rằng họ sẽ đi “săn” Bắc Cực Quang, và ngỏ lời mời tôi đi chung. “Đại ca” cũng bảo, em nên đi cruise vượt biển, lên thăm Ngôi Làng của ông già Noel, thử cảm giác ngồi xe tuần lộc. Lúc đó tôi đang mắc kẹt trong việc hoàn thành Luận án tiến sĩ nên mặc dù lòng đầy háo hức, tôi đã nói KHÔNG. Kết quả là cho đến bây giờ, tôi chưa được tận mắt thấy bắc cực quang hay thử cảm giác ngồi xe tuần lộc như thế nào. Chưa biết đến khi nào, mình mới lại có dịp đến Bắc Cực như ngày ấy.

Âm nhạc của Ennio Morricone

Trong Dollars Trilogy kinh điển về cao bồi viễn Tây, gồm A Fistful of Dollars, For A Few Dollars More và The Good, the Bad and the Ugly, âm nhạc của Ennio Morricone giữ một vị trí thật quan trọng.

Giáng sinh: Tin vào những điều kì diệu của cuộc sống

Một mùa Giáng sinh lại về. Sài Gòn mấy ngày qua trời cũng se se lạnh. Mỗi người trong chúng ta có cách đón Giáng sinh khác nhau. Năm nay, anh đón Giáng sinh bằng cách ngồi đọc truyện cổ Andersen, một việc lâu rồi anh không làm. Anh hình dung về một con phố nhỏ về khuya, những ánh lửa lập loè đang làm bừng sáng khuôn mặt cô bé bán diêm. Anh lại đọc những bức thư mà trẻ con trên khắp thế gi ớ i gửi ông già Noel mà anh tìm được trên internet.

Một đêm cafe Đà Lạt

Quán ấm cúng. Cả một căn biệt thự cổ, nhưng hôm nay chỉ đón một đoàn khách. Anh tìm cho mình một chỗ ngồi bên cửa sổ. Ngoài trời, Đà Lạt đang vào đêm. Những ngọn đèn le lói ngoài kia không đủ xua tan màn đêm mà dường như còn làm nó trở nên đặc quánh.

Review sách: Phía Tây Không Có Gì Lạ

“ Phía Tây Không Có Gì Lạ ” của Erich Maria Remarque là một   cuốn sách mỏng (đâu khoảng hơn 200 trang), nhưng phải mất 3 ngày anh mới đọc xong. Cũng lâu rồi mới đọc được một tác phẩm hay như vậy. Sau bao nhiêu năm, anh cứ tưởng cảm xúc của mình đã dần trở nên chai sạn ấy vậy mà khi đọc cuốn này, lòng lại xúc động lắm em ạ. Có nhiều điều thay đổi trong anh.

Có một Ả rập rất khác với tôi vẫn nghĩ

Ngày hè năm ấy, tôi rời Praha. Chiều dần buông, những tia nắng cuối cùng cũng đã khuất dạng. Chỉ còn lại những áng mây chiều nhuốm một màu đỏ thẫm trên nền trời đang dần chuyển sang màu xanh đen trong buổi chiều muộn.

Như ngọn buồn trôi

Trời dần buông trên cảng Helsinki. Anh đang chờ để đón chuyến phà cuối cùng về Baltic. Dần vào khuya, những tia nắng cuối cùng tạo nên một hoàng hôn rực rỡ trên biển. Những đàn chim hải âu chao lượn, kêu lảnh lót tạo nên những âm thanh huyên náo trong khoảnh khắc cuối ngày.

Phố chiều biên giới

Phố núi cao phố núi đầy sương Phố núi cây xanh trời thấp thật buồn Anh khách lạ đi lên đi xuống May mà có em đời còn dễ thương. [Vũ Hữu Định]  Những buổi chiều biên giới luôn gợi lên nhiều nỗi niềm. Còn gì buồn hơn khi nhìn áng mây chiều đang lờ lững nơi trời xa. Không gian nhập nhoạng khi ánh mặt trời đang dần khuất nơi những dãy núi xa xa. 

Những ngôi làng biên giới

Lái xe dọc theo vùng Baltic mang lại nhiều trải nghiệm khó tả. Bỏ lại sau lưng đô thành tráng lệ, dọc đường biên giới xe cộ thưa thớt. Thi thoảng mới có một vài chiếc xe tải đường dài chạy ngược hướng. Chiều mưa càng thêm cô tịch. Những hàng cây bên đường vut vút giật lùi qua qua khung cửa kiếng. Dọc đường biên giới thưa thớt vài mái nhà ẩn khuất đâu đó sau những rặng cây.

Đêm Ba Lan

Tôi bắt chuyến xe buýt đêm đến ga trung tâm Warsaw vào lúc 2.40 trong một buổi sáng sớm đầu hè. Trời Ba Lan lạnh se sắt, cơn mưa phùn vần vũ trên đầu . 

Biệt ly

Một ngày cuối hè, tôi được biết tin vài người bạn mà tôi quen, đang chuẩn bị đi định cư. Mọi người vẫn hay râm ran bàn tán về “làn sóng di dân thứ ba” trong suốt những ngày rồi. Tai nghe nhưng tôi không để tâm lắm. Rồi một ngày, em bảo em cũng sẽ đi. Giọng em rất bình thản. Tôi đón nhận điều ấy bằng một vẻ ngoài thật hời hợt.

Chuyện bên dòng Vltava

Anh đến Praha đầu hè, nên tiết trời khá mát mẻ. Lâu đài Prague Castle nằm trên một ngọn đồi. Nhìn ra xa xa là chiếc cầu Charles bắt ngang sông Vltava uốn lượn quanh thành phố.  Thả bộ trên con đường thoai thoải dốc, nhủ lòng sẽ về Old Town Square uống bia, nhưng chả biết thế nào mà anh lại vào một quán cafe ven đường.