Chuyển đến nội dung chính

Tết

 

Hai hôm nữa là 23 tháng chạp, ngày cúng đưa ông Táo. 

Hăm ba ông Táo về trời

Bà Táo ở lại chịu đời hẩm hiu

Những ngày cuối năm thật là khó chịu, lòng nôn nao nhớ nhà. Mặc dù công bằng mà nói cái địa danh mà mình gọi là “nhớ nhà” đó thật ra mình không còn cái nhà nào cả. Có lẽ cái làm mình nhớ là quê nhà, hay đúng hơn là những kỉ niệm xưa cũ, nơi gắn liền với tuổi thơ. 


Ở quê, tôi nhớ cứ trước Tết tầm hơn tháng, bà Ngoại hay đi chợ, mua 10 con vịt con. Tôi được giao nhiệm vụ nuôi chúng. Ngày ngày hay ra vườn đào trùn (con giun đất) để nuôi vịt. Trước nhà thì trồng thêm hai hàng hoa vạn thọ, có năm thì làm thêm mấy liếp hoa lay ơn. Tất cả những thứ này sẽ được sử dụng trong dịp Tết. 

Ngày ấy máy móc không nhiều, gì cũng phải làm bằng tay cả. Bộ lư trên bàn thờ được lấy xuống, chà rửa bằng tro, bằng các loại lá mà giờ tôi cũng không nhớ tên. Chùi hai ngày để bộ lưu ánh lên lấp lánh ánh đồng.


Hăm ba tháng chạp đã bắt đầu được tính là Tết, là ngày cúng đưa ông Táo. Nó vẫn là một khoảnh khắc gì đó thật đặc biệt, vừa mang tính tổng kết, vừa là sự thành kính của gia chủ với các đấng trên đã độ trì cho một năm bình an, thuận hoà. Và đặc biệt nhất là đêm giao thừa. Bà Ngoại cúng giao thừa, mùi nhang trầm pha lẫn mùi lay ơn, vạn thọ thoảng trong tiết trời lành lạnh thật khó diễn tả. Ngoài trờ là tiếng đì đùng pháo nổ từ những nhà hàng xóm.

 

Cả tuổi thơ của tôi êm đềm trong những cái Tết như vậy. Sau này lớn khôn, bôn ba tứ xứ vẫn thèm cái cảm giác bận rộn những ngày giáp Tết của quê nhà, thèm cái cảm giác ăn cái bánh thuẩn vừa ra lò, cái vị thơm lừng của vỏ quế khi làm bánh in, mùi lay ơn trong tiết trời lành lạnh, thèm cảm giác ôm bà ngoại trong bếp lửa khi bà đang nấu ăn ngày Tết.

Tết, không chỉ là lễ hội, nó còn là rất nhiều nỗi niềm!

Giang hồ tay nãi cầm chưa chắc

Hình như ta khóc, mới hôm qua

Giang hồ anh chỉ giang hồ vặt

Nghe tiếng cơm sôi cũng nhớ nhà.

[Phạm Hữu Quang]

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

Quyền Tổng Giám đốc: Anh là ai?

  Sáng nay đọc bài của Luật sư Trương Thanh Đức về việc một doanh nghiệp bổ nhiệm Quyền Tổng Giám đốc, trong bối cảnh Tổng Giám đốc của của doanh nghiệp này vẫn chưa từ nhiệm [hoặc có bất kì một cơ sở nào theo Luật Doanh nghiệp về việc tư cách Tổng Giám đốc đương nhiên bị chấm dứt]. Tôi tôn trọng quan điểm của Luật sư Trương Thanh Đức, nhưng cách tiếp cận của tôi khác anh .

Vai trò của Quản trị trong vụ khủng hoảng tại Lộc Trời

  Chủ tịch Hội đồng quản trị của Lộc Trời trong cuộc phỏng vấn truyền thông gần đây đã bày tỏ rằng  Lộc Trời đã sai lầm trong việc chọn người dẫn dắt và điều hành. Công ty đã ở trong một trận đánh mà có nội gián vào sâu bên mình nhưng mình lại giao quyền điều hành cho người đó. Người đó có thể coi như đã dẫn công ty vào một cái bẫy và chúng ta bị địch phục kích ở đó. Kịch bản được đưa ra vô cùng tinh vi. [Nguồn: Nhipsongthitruong ngày 08/10/2024]

Sửa luật doanh nghiệp: Hết thời buông rèm nhiếp chính?

Bài đăng trên Saigon Times ngày 13/03/2025 Một điểm sáng bất ngờ Cuối tuần, đọc bộ hồ sơ sửa đổi Luật Doanh Nghiệp 2020 do Bộ Kế hoạch và Đầu tư soạn thảo (Dự thảo). Thoạt nhìn, các sửa đổi dường như quen thuộc, không quá đột phá so với những gì tôi kỳ vọng. Nhưng rồi một quy định khiến tôi giật mình thích thú: lần đầu tiên, khái niệm “chủ sở hữu hưởng lợi” được nhà lập pháp Việt Nam đề cập. Đây không chỉ là một điều chỉnh kỹ thuật đơn thuần, mà là bước tiến chiến lược, đối mặt thẳng thắn với hiện tượng “buông rèm nhiếp chính” – nơi người đứng sau giật dây mà không lộ diện. Trong bối cảnh Việt Nam đang chạy đua để minh bạch hóa quản trị doanh nghiệp, vừa đáp ứng cam kết quốc tế vừa giải quyết bất cập nội tại, quy định này như một thông điệp mạnh mẽ về một nền kinh tế công bằng, hiện đại. Liệu bạn có tin một quy định có thể chấm dứt thời kỳ “buông rèm”?