Hai hôm nữa là 23 tháng chạp, ngày cúng đưa ông Táo.
Hăm ba ông Táo về trời
Bà Táo ở lại chịu đời hẩm hiu
Những ngày cuối năm thật là khó chịu, lòng nôn nao nhớ nhà. Mặc dù công bằng mà nói cái địa danh mà mình gọi là “nhớ nhà” đó thật ra mình không còn cái nhà nào cả. Có lẽ cái làm mình nhớ là quê nhà, hay đúng hơn là những kỉ niệm xưa cũ, nơi gắn liền với tuổi thơ.
Ở quê, tôi nhớ cứ trước Tết tầm hơn tháng, bà Ngoại hay đi chợ, mua 10 con vịt con. Tôi được giao nhiệm vụ nuôi chúng. Ngày ngày hay ra vườn đào trùn (con giun đất) để nuôi vịt. Trước nhà thì trồng thêm hai hàng hoa vạn thọ, có năm thì làm thêm mấy liếp hoa lay ơn. Tất cả những thứ này sẽ được sử dụng trong dịp Tết.
Ngày ấy máy móc không nhiều, gì cũng phải làm bằng tay cả. Bộ lư trên bàn thờ được lấy xuống, chà rửa bằng tro, bằng các loại lá mà giờ tôi cũng không nhớ tên. Chùi hai ngày để bộ lưu ánh lên lấp lánh ánh đồng.
Hăm ba tháng chạp đã bắt đầu được tính là Tết, là ngày cúng đưa ông Táo. Nó vẫn là một khoảnh khắc gì đó thật đặc biệt, vừa mang tính tổng kết, vừa là sự thành kính của gia chủ với các đấng trên đã độ trì cho một năm bình an, thuận hoà. Và đặc biệt nhất là đêm giao thừa. Bà Ngoại cúng giao thừa, mùi nhang trầm pha lẫn mùi lay ơn, vạn thọ thoảng trong tiết trời lành lạnh thật khó diễn tả. Ngoài trờ là tiếng đì đùng pháo nổ từ những nhà hàng xóm.
Cả tuổi thơ của tôi êm đềm trong những cái Tết như vậy. Sau này lớn khôn, bôn ba tứ xứ vẫn thèm cái cảm giác bận rộn những ngày giáp Tết của quê nhà, thèm cái cảm giác ăn cái bánh thuẩn vừa ra lò, cái vị thơm lừng của vỏ quế khi làm bánh in, mùi lay ơn trong tiết trời lành lạnh, thèm cảm giác ôm bà ngoại trong bếp lửa khi bà đang nấu ăn ngày Tết.
Tết, không chỉ là lễ hội, nó còn là rất nhiều nỗi niềm!
Giang hồ tay nãi cầm chưa chắc
Hình như ta khóc, mới hôm qua
Giang hồ anh chỉ giang hồ vặt
Nghe tiếng cơm sôi cũng nhớ nhà.
[Phạm Hữu Quang]

Nhận xét
Đăng nhận xét