Chuyển đến nội dung chính

Âm nhạc của Ennio Morricone

Trong Dollars Trilogy kinh điển về cao bồi viễn Tây, gồm A Fistful of Dollars, For A Few Dollars More và The Good, the Bad and the Ugly, âm nhạc của Ennio Morricone giữ một vị trí thật quan trọng.

Tiếng guitar lãng đãng, tiếng huýt sáo trong bản nhạc nền của A Fistful of Dollars làm cho không gian viễn Tây chợt quạnh vắng rợn người. Tiếng huýt sáo thật ám ảnh. Nó vút cao, vang thật xa trong gió. Để rồi tiết tấu thật nhanh với tiếng trống dồn dập, báo hiệu những màn đấu súng cân não. Tôi biết đến âm nhạc của Ennio Morricone bằng con đường như thế. Âm nhạc của Ennio Morricone làm cho trí tưởng tượng của tôi cũng bay thật xa, về một miền viễn Tây xa tít, vượt khỏi những ước lệ về thế giới giang hồ của văn chương phương Đông của Kim Dung. Đó là những khoảnh khắc rong ruổi trên lưng ngựa, những bãi đào vàng và những tay súng bắn nhanh hơn chiếc bóng của mình.

Âm nhạc của Ennio Morricone chợt khiến tôi nhớ đến The Lonely Shepherd, cũng mang theo những liên tưởng tương tự. Tiếng kèn của chàng chăn cừu cô đơn giữa cao nguyên trong một đêm hoang vắng.

Trong sâu thẳm, trong mỗi chúng ta đều có một con người mơ mộng. Chúng ta mang những giấc mơ được thoả chí tang bồng, phiêu du khắp cùng trời cuối đất. Nên đời sống giang hồ trong tiểu thuyết Kim Dung hay lang thang cùng tay súng lang bạc Dollars Trilogy, dẫu biết chỉ sản phẩm của trí tưởng tượng, nhưng nó lại có tác dụng vỗ về những giấc mơ hoang ấy. Và phần âm nhạc của Ennio Morricone càng đưa trí tưởng tượng ta thêm bay bổng.

Hôm nay, nghe lại những bài này, cảm giác thật bùi ngùi xúc động. Bởi, những giai điệu kia, nó không chỉ là những tuyệt phẩm âm nhạc, mà quan trọng hơn, nó ghi dấu một thời mơ mộng với những giấc mộng hải hồ. Nói như Hoài Nam, thì để sáng tác được nhạc, chỉ cần kỹ thuật, nhưng để âm nhạc có thể đi vào lòng người, thì cần phải có tâm hồn.

Hôm nay, tâm hồn ấy, đã bay theo những cơn gió của miền Viễn Tây, nhưng vẫn còn để lại cho đời những rung động tựa như tiếng huýt sáo, đã ngân vang, bay xa, nhưng vẫn còn ám ảnh trong tâm trí người nghe thật lâu.

Rest in peace, Ennio Morricone.

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

Quyền Tổng Giám đốc: Anh là ai?

  Sáng nay đọc bài của Luật sư Trương Thanh Đức về việc một doanh nghiệp bổ nhiệm Quyền Tổng Giám đốc, trong bối cảnh Tổng Giám đốc của của doanh nghiệp này vẫn chưa từ nhiệm [hoặc có bất kì một cơ sở nào theo Luật Doanh nghiệp về việc tư cách Tổng Giám đốc đương nhiên bị chấm dứt]. Tôi tôn trọng quan điểm của Luật sư Trương Thanh Đức, nhưng cách tiếp cận của tôi khác anh .

Vai trò của Quản trị trong vụ khủng hoảng tại Lộc Trời

  Chủ tịch Hội đồng quản trị của Lộc Trời trong cuộc phỏng vấn truyền thông gần đây đã bày tỏ rằng  Lộc Trời đã sai lầm trong việc chọn người dẫn dắt và điều hành. Công ty đã ở trong một trận đánh mà có nội gián vào sâu bên mình nhưng mình lại giao quyền điều hành cho người đó. Người đó có thể coi như đã dẫn công ty vào một cái bẫy và chúng ta bị địch phục kích ở đó. Kịch bản được đưa ra vô cùng tinh vi. [Nguồn: Nhipsongthitruong ngày 08/10/2024]

Sửa luật doanh nghiệp: Hết thời buông rèm nhiếp chính?

Bài đăng trên Saigon Times ngày 13/03/2025 Một điểm sáng bất ngờ Cuối tuần, đọc bộ hồ sơ sửa đổi Luật Doanh Nghiệp 2020 do Bộ Kế hoạch và Đầu tư soạn thảo (Dự thảo). Thoạt nhìn, các sửa đổi dường như quen thuộc, không quá đột phá so với những gì tôi kỳ vọng. Nhưng rồi một quy định khiến tôi giật mình thích thú: lần đầu tiên, khái niệm “chủ sở hữu hưởng lợi” được nhà lập pháp Việt Nam đề cập. Đây không chỉ là một điều chỉnh kỹ thuật đơn thuần, mà là bước tiến chiến lược, đối mặt thẳng thắn với hiện tượng “buông rèm nhiếp chính” – nơi người đứng sau giật dây mà không lộ diện. Trong bối cảnh Việt Nam đang chạy đua để minh bạch hóa quản trị doanh nghiệp, vừa đáp ứng cam kết quốc tế vừa giải quyết bất cập nội tại, quy định này như một thông điệp mạnh mẽ về một nền kinh tế công bằng, hiện đại. Liệu bạn có tin một quy định có thể chấm dứt thời kỳ “buông rèm”?