Chuyển đến nội dung chính

Biệt ly

Một ngày cuối hè, tôi được biết tin vài người bạn mà tôi quen, đang chuẩn bị đi định cư. Mọi người vẫn hay râm ran bàn tán về “làn sóng di dân thứ ba” trong suốt những ngày rồi. Tai nghe nhưng tôi không để tâm lắm.
Rồi một ngày, em bảo em cũng sẽ đi. Giọng em rất bình thản. Tôi đón nhận điều ấy bằng một vẻ ngoài thật hời hợt.

...
Tôi không tin vào những thứ dối trá trong cái sân khấu nhung nhúc xôi thịt ngoài kia. Nhưng những gì đang xảy ra làm cho tôi cảm thấy bất an. Những người kha khá một tí đang tìm đường tháo chạy đi Mỹ hoặc Canada. Những người khác kém hơn chút thì tìm mọi cách để được bảo lãnh hoặc kết hôn giả hoặc những thủ thuật tương tự.

Tôi không tin rằng bạn bè mình ngây thơ đến mức tin tưởng mù quáng vào “giấc mơ Mỹ”. Sống gần nửa đời người, cũng nếm trải không ít mật ngọt và cay đắng của cuộc đời, lẽ nào không hiểu được những nhọc nhằn nơi đất khách?

Nhưng cảm giác nhìn người thân qua đời vì ung thư, cảm giác không an toàn khi ra đường hay những ngang trái mà những người ít tiền phải nếm trải, dường như nó còn ghê gớm hơn cả những nhọc nhằn chưa được hình dung đến một cách thấu đáo.

Dù thế nào em cũng sẽ ra đi. Cũng chả biết rằng, nơi phương trời xa diệu vợi ấy, điều gì đang chờ đón em? Là những ngày bình yên hay những nhọc nhằn cho thân viễn xứ.

Cafe hôm nay kém quá. Tôi uống một hơi thật dài cái chất đắng ngắt kia. Chỉ thấy một thứ chất lỏng vô vị. Tiễn em về, lòng nghĩ ngợi miên man. Trong cái cõi vô minh xa vợi, chả biết khi nào gặp lại. Vài năm, hoặc cũng có thể đời kiếp này, cũng đến thế mà thôi. Dù như thế nào chăng nữa, những mong em sẽ luôn được an yên, nha em!

Đưa người, ta không đưa qua sông
Sao có tiếng sóng ở trong lòng?
Bóng chiều không thắm, không vàng vọt
Sao đầy hoàng hôn trong mắt trong?

[Thâm Tâm]

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

Quyền Tổng Giám đốc: Anh là ai?

  Sáng nay đọc bài của Luật sư Trương Thanh Đức về việc một doanh nghiệp bổ nhiệm Quyền Tổng Giám đốc, trong bối cảnh Tổng Giám đốc của của doanh nghiệp này vẫn chưa từ nhiệm [hoặc có bất kì một cơ sở nào theo Luật Doanh nghiệp về việc tư cách Tổng Giám đốc đương nhiên bị chấm dứt]. Tôi tôn trọng quan điểm của Luật sư Trương Thanh Đức, nhưng cách tiếp cận của tôi khác anh .

Vai trò của Quản trị trong vụ khủng hoảng tại Lộc Trời

  Chủ tịch Hội đồng quản trị của Lộc Trời trong cuộc phỏng vấn truyền thông gần đây đã bày tỏ rằng  Lộc Trời đã sai lầm trong việc chọn người dẫn dắt và điều hành. Công ty đã ở trong một trận đánh mà có nội gián vào sâu bên mình nhưng mình lại giao quyền điều hành cho người đó. Người đó có thể coi như đã dẫn công ty vào một cái bẫy và chúng ta bị địch phục kích ở đó. Kịch bản được đưa ra vô cùng tinh vi. [Nguồn: Nhipsongthitruong ngày 08/10/2024]

Sửa luật doanh nghiệp: Hết thời buông rèm nhiếp chính?

Bài đăng trên Saigon Times ngày 13/03/2025 Một điểm sáng bất ngờ Cuối tuần, đọc bộ hồ sơ sửa đổi Luật Doanh Nghiệp 2020 do Bộ Kế hoạch và Đầu tư soạn thảo (Dự thảo). Thoạt nhìn, các sửa đổi dường như quen thuộc, không quá đột phá so với những gì tôi kỳ vọng. Nhưng rồi một quy định khiến tôi giật mình thích thú: lần đầu tiên, khái niệm “chủ sở hữu hưởng lợi” được nhà lập pháp Việt Nam đề cập. Đây không chỉ là một điều chỉnh kỹ thuật đơn thuần, mà là bước tiến chiến lược, đối mặt thẳng thắn với hiện tượng “buông rèm nhiếp chính” – nơi người đứng sau giật dây mà không lộ diện. Trong bối cảnh Việt Nam đang chạy đua để minh bạch hóa quản trị doanh nghiệp, vừa đáp ứng cam kết quốc tế vừa giải quyết bất cập nội tại, quy định này như một thông điệp mạnh mẽ về một nền kinh tế công bằng, hiện đại. Liệu bạn có tin một quy định có thể chấm dứt thời kỳ “buông rèm”?