Chuyển đến nội dung chính

Cái cò lặn lội bờ sông

Gánh gạo đưa chồng tiếng khóc nỉ non

Cuối tuần, có thời gian ăn cơm với Ba Má. Lâu rồi mới nhìn Má thật lâu. Má vẫn vậy, vẫn ốm yếu, vẫn mặc bộ đồ bông ở nhà như thường nhật. Chả hiểu sao bữa nay muốn ôm Má ghê. Lâu rồi không nói “con thương má”.

Má là kiểu phụ nữ truyền thống, truyền thống theo kiểu khiến cho con cái vừa bực vừa đau lòng. Má không bao giờ mua sắm cho bản thân mình bất cứ thứ gì. Nhưng ở khía cạnh ngược lại, Má chưa bao giờ tiếc khi mua những thực phẩm ngon lành, mua những món chất lượng cho con cái. Má rất giống Bà Ngoại. Xưa bà ngoại cứ lâu lâu hay khóc, sợ Má đói không đủ ăn. Lúc đó tôi đã rất bực, bởi cuộc sống lao động vất vả, nhưng sao mà đói được. Giờ đến lượt Má cũng vậy. Má cứ sợ thằng Tư, em trai tôi đang sống ở nước ngoài, đói không có ăn. Mỗi khi đưa tiền để Má chi tiêu, Má cứ đòi trả lại vì sợ con lao động vất vả không kiếm được bao nhiêu. Bực là vậy. Và đau lòng cũng vì vậy. Đằng sau tất cả những thứ khiến cho đám trẻ bọn tôi thấy bực đó là tấm lòng thương con vô bờ, thương không bút nào tả xiết. 

Má đã bước sang cái tuổi mà Trần Long Ẩn ví như “chuối chín cây”. Cả đời Má buôn bán, giờ già đã giải nghệ nhưng việc ở nhà không làm gì, có vẻ là một việc quá sức. Lâu lâu Má cứ hay nói tao sẽ bán món này món kia, chở bằng xe đạp chạy lòng vòng quanh khu phố. Nếu làm một bài toán về doanh thu, chi phí thì cái “business” mà Má đang muốn làm, tiền lời mỗi ngày chắc bằng chầu cafe mà tôi hay uống mỗi sáng cùng nhóm bạn. Má hay bảo ở không Má không quen. Nhưng xâu xa thì chính là việc Má muốn kiếm vài chục ngàn đồng mỗi ngày, để con cái đỡ vất vả (vì phải nuôi Má). Chao ôi là tấm lòng của Má!

Đời người như một vòng tuần hoàn. Giờ tâm hồn Má mong manh. Cứ hay cả nghĩ. Đôi khi có những lời nói, hành động bất cẩn từ con cái sẽ dễ khiến Má suy nghĩ thành những thứ không ngờ, rồi lại tự buồn và dằn vặt bản thân. Má đã đến cái tuổi cần sự bảo bọc và cả sự bao dung. Đôi khi tôi cứ phải nói với đám em “Má mà mình không bao dung thì còn bao dung được ai”. 

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

Quyền Tổng Giám đốc: Anh là ai?

  Sáng nay đọc bài của Luật sư Trương Thanh Đức về việc một doanh nghiệp bổ nhiệm Quyền Tổng Giám đốc, trong bối cảnh Tổng Giám đốc của của doanh nghiệp này vẫn chưa từ nhiệm [hoặc có bất kì một cơ sở nào theo Luật Doanh nghiệp về việc tư cách Tổng Giám đốc đương nhiên bị chấm dứt]. Tôi tôn trọng quan điểm của Luật sư Trương Thanh Đức, nhưng cách tiếp cận của tôi khác anh .

Vai trò của Quản trị trong vụ khủng hoảng tại Lộc Trời

  Chủ tịch Hội đồng quản trị của Lộc Trời trong cuộc phỏng vấn truyền thông gần đây đã bày tỏ rằng  Lộc Trời đã sai lầm trong việc chọn người dẫn dắt và điều hành. Công ty đã ở trong một trận đánh mà có nội gián vào sâu bên mình nhưng mình lại giao quyền điều hành cho người đó. Người đó có thể coi như đã dẫn công ty vào một cái bẫy và chúng ta bị địch phục kích ở đó. Kịch bản được đưa ra vô cùng tinh vi. [Nguồn: Nhipsongthitruong ngày 08/10/2024]

Sửa luật doanh nghiệp: Hết thời buông rèm nhiếp chính?

Bài đăng trên Saigon Times ngày 13/03/2025 Một điểm sáng bất ngờ Cuối tuần, đọc bộ hồ sơ sửa đổi Luật Doanh Nghiệp 2020 do Bộ Kế hoạch và Đầu tư soạn thảo (Dự thảo). Thoạt nhìn, các sửa đổi dường như quen thuộc, không quá đột phá so với những gì tôi kỳ vọng. Nhưng rồi một quy định khiến tôi giật mình thích thú: lần đầu tiên, khái niệm “chủ sở hữu hưởng lợi” được nhà lập pháp Việt Nam đề cập. Đây không chỉ là một điều chỉnh kỹ thuật đơn thuần, mà là bước tiến chiến lược, đối mặt thẳng thắn với hiện tượng “buông rèm nhiếp chính” – nơi người đứng sau giật dây mà không lộ diện. Trong bối cảnh Việt Nam đang chạy đua để minh bạch hóa quản trị doanh nghiệp, vừa đáp ứng cam kết quốc tế vừa giải quyết bất cập nội tại, quy định này như một thông điệp mạnh mẽ về một nền kinh tế công bằng, hiện đại. Liệu bạn có tin một quy định có thể chấm dứt thời kỳ “buông rèm”?