Chuyển đến nội dung chính

Ngày báo chí kể chuyện viết báo tài tử

Năm 2010, tôi viết những bài báo đầu tiên. Tờ TuanVietNam, một chuyên trang đình đám của VietNamNet (VNN), là nơi tôi gửi bài báo đầu đời, nhưng Diễn Đàn Doanh Nghiệp (DDDN) mới là tờ để lại trong tôi nhiều kỉ niệm.

Tổng biên tập của DDDN là nhà báo Phạm Ngọc Tuấn, một nhà báo lão luyện và trí tuệ. Trong khi làng báo Việt Nam nhiều tờ phải dẹp tiệm, bị đình bản, “thay máu” để viết những thứ tầm thường thì nhờ phong cách làm báo trí tuệ và “rất đời” ấy, nhà báo Phạm Ngọc Tuấn vẫn giữ cho tờ DDDN tồn tại và phát triển cho đến ngày hôm nay. Có lần, biên tập một bài của tôi, anh đã truyền một một kỹ thuật tuyệt diệu. Anh bảo: “Làm báo là cuộc chơi với những con chữ. Vấn đề sẽ rất dễ dàng để viết những lời đao to búa lớn. Công chúng sẽ đón nhận cuồng nhiệt. Nhưng viết để làm gì, nếu cuối cùng không được đăng? Cho nên, nếu có thể làm “mềm” con chữ đi, nhưng vẫn bảo đảm truyền tải được thông điệp, sao lại không làm?”.

Quả thật, lời khuyên ấy thật ý nghĩa. Còn nhớ cũng giai đoạn ấy, VNN nổi lên như một tờ với những bài phản biện xã hội tuyệt hảo nhưng phong cách làm việc gai góc hơn. Những bài của VNN liên tục bị gỡ. Nhưng có hề gì, internet đã luôn kịp thời copy và lan truyền chóng mặt theo những cách thức của riêng nó. Theo một phong cách dè dặt, vì chưa có dịp kiểm chứng từ người có liên quan, tôi đoán VNN đã đạt được mục đích của mình là lan toả những thông điệp mà họ cho là đúng.

Tôi không có đủ nhận thức để đánh giá liệu Ngày Báo Chí Cách Mạng của Việt Nam và Ngày Tự Do Báo Chí Thế Giới (World Press Freedom Day – ngày 3 tháng 5) khác nhau thế nào. Nhưng với trải nghiệm báo chí của mình, tôi biết nhà báo Việt Nam vất vả hơn các đồng nghiệp thế giới của mình nhiều. Nó là qui hoạch báo chí (tờ nào, chỉ được viết về cái gì), kiểm duyệt sự phù hợp với đường lối lãnh đạo của Đảng và cả cơ chế thị trường, làm thế nào để tồn tại khi báo in ngày càng teo tóp, báo mạng thì chỉ cho đọc miễn phí.

Đặt trong bối cảnh ấy, mà vẫn giữ cho mình được trái tim thổn thức, biết phẫn nộ trước những ngang trái, biết suy tư trước những bước chuyển xoay của thời cuộc, biết kiêu hãnh để tránh phải viết những thứ hèn kém, tầm thường, thì không hề dễ dàng. Thời buổi này, khi báo chí tràn ngập những hình ảnh mang khuynh hướng tính dục, những chuyện giật gân, những bài bồi bút vô liêm xỉ, quả thật giữ cho tờ báo hoặc bài báo của mình được “sạch” đã là chuyện đáng nể.

Nhân ngày Báo Chí Cách Mạng, xin kính chúc các nhà báo chân cứng đá mềm, luôn có nhiều niềm vui với công việc.


Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

Quyền Tổng Giám đốc: Anh là ai?

  Sáng nay đọc bài của Luật sư Trương Thanh Đức về việc một doanh nghiệp bổ nhiệm Quyền Tổng Giám đốc, trong bối cảnh Tổng Giám đốc của của doanh nghiệp này vẫn chưa từ nhiệm [hoặc có bất kì một cơ sở nào theo Luật Doanh nghiệp về việc tư cách Tổng Giám đốc đương nhiên bị chấm dứt]. Tôi tôn trọng quan điểm của Luật sư Trương Thanh Đức, nhưng cách tiếp cận của tôi khác anh .

Vai trò của Quản trị trong vụ khủng hoảng tại Lộc Trời

  Chủ tịch Hội đồng quản trị của Lộc Trời trong cuộc phỏng vấn truyền thông gần đây đã bày tỏ rằng  Lộc Trời đã sai lầm trong việc chọn người dẫn dắt và điều hành. Công ty đã ở trong một trận đánh mà có nội gián vào sâu bên mình nhưng mình lại giao quyền điều hành cho người đó. Người đó có thể coi như đã dẫn công ty vào một cái bẫy và chúng ta bị địch phục kích ở đó. Kịch bản được đưa ra vô cùng tinh vi. [Nguồn: Nhipsongthitruong ngày 08/10/2024]

Sửa luật doanh nghiệp: Hết thời buông rèm nhiếp chính?

Bài đăng trên Saigon Times ngày 13/03/2025 Một điểm sáng bất ngờ Cuối tuần, đọc bộ hồ sơ sửa đổi Luật Doanh Nghiệp 2020 do Bộ Kế hoạch và Đầu tư soạn thảo (Dự thảo). Thoạt nhìn, các sửa đổi dường như quen thuộc, không quá đột phá so với những gì tôi kỳ vọng. Nhưng rồi một quy định khiến tôi giật mình thích thú: lần đầu tiên, khái niệm “chủ sở hữu hưởng lợi” được nhà lập pháp Việt Nam đề cập. Đây không chỉ là một điều chỉnh kỹ thuật đơn thuần, mà là bước tiến chiến lược, đối mặt thẳng thắn với hiện tượng “buông rèm nhiếp chính” – nơi người đứng sau giật dây mà không lộ diện. Trong bối cảnh Việt Nam đang chạy đua để minh bạch hóa quản trị doanh nghiệp, vừa đáp ứng cam kết quốc tế vừa giải quyết bất cập nội tại, quy định này như một thông điệp mạnh mẽ về một nền kinh tế công bằng, hiện đại. Liệu bạn có tin một quy định có thể chấm dứt thời kỳ “buông rèm”?